Lần đầu và những cảm xúc

Lần đầu và những cảm xúc…

 

Cuộc đời chúng ta, ai cũng phải trải qua rất nhiều những giây phút mang tên “lần đầu”, và cái giai đoạn mà bạn phải đi qua rất nhiều cái lần đầu ấy chính là giai đoạn mang thai và sinh con. Có những lần đầu thật hạnh phúc, có những lần đầu thật bối rối không gọi thành tên, và có những lần đầu dù gặp lại đến lần thứ hai, thứ ba thì vẫn như lần đầu. Đó là khi tôi mang thai đứa con thứ ba.

 

Mọi chuyện bắt đầu khi tôi trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, đứa lớn thì đang nghịch phá mọi thứ trong nhà còn đứa nhỏ hơn thì đang ốm sốt và nằm mè nheo trên giường, bố tụi nhỏ thì đnag làm gì đó mà tôi cũng chẳng quan tâm nữa, còn tôi, tôi phát hiện mình đã mang thai một đứa nữa được hơn 1 tháng. Tôi thậm chí còn không muốn có đứa con thứ ba, những ý nghĩ tội lỗi đôi lúc le lói trong lòng tôi, nhưng là một người mẹ, tôi không thể và cũng không cho phép mình được làm điều gì tội lỗi. Tôi bước vào cửa và bắt đầu với một âm thanh chẳng lấy gì làm dễ chịu.

 

 

“ Anh ơi, sao anh để thằng lớn bày linh tinh hết cả thế này? Con bé đang sốt sao anh chẳng để ý gì đến nó vậy? Anh cũng chẳng buồn đặt cho em nồi cơm nữa, em đã bảo là hôm nay em về muộn rồi cơ mà…”

Tôi bắt đầu với một tràng dài như vậy mà chẳng buồn bận tâm chồng tôi sẽ phản ứng thế nào. Có thể bạn sẽ nghĩ tôi là một mụ vợ ghê gớm, và đầy khó chịu.

 

Quả là như vậy, chồng tôi sau khi nghe xong cũng phát điên lên với tôi, và trong hoàn cảnh như vậy tôi cũng chẳng buồn thông báo cái tin tôi có thai.

 

Thế rồi vài ngày sau, khi mọi thứ đã nguôi ngoai, tôi nói cho chồng nghe cái tin tôi mang thai đứa thứ 3. Chồng tôi rất vui mừng, và với tôi có lẽ đó cũng là một khích lệ để tôi chống lại những cảm giác mệt mỏi của việc thai nghén. Với hy vọng, chồng sẽ hiểu cái cảm giác mệt mỏi khi mang bầu và quan tâm đến những công việc của gia đình hơn. Nhưng có lẽ, mọi thứ chẳng bao giờ như bạn mong đợi.

 

Để các bạn không hiểu sai về chồng tôi, thì anh ấy bình thường là một người rất biết quan tâm đến gia đình, cũng khá chịu khó giúp tôi làm việc nhà, nhưng…Khi bạn ở ngưỡng của sự chịu đựng, sự đòi hỏi của bạn sẽ lớn tới mức chính bạn cũng không hình dung ra được.

 

Tôi mệt mỏi với những đợt thai nghén đầu tiên, cùng với đứa con thứ 2 vẫn đang ốm thì tôi thực sự không còn chút sức lực nào để chịu đựng sự nghịch ngợm của đứa đầu và lo cho những bữa tối được êm đẹp. Tôi thậm chí còn chỉ muốn được nằm dài trên chiếc giường và ao ước chồng sẽ làm hết tất cả mọi việc cho tôi. Nhưng có lẽ sức lực của anh ấy cũng có hạn, anh ấy bắt đầu nổi cáu với những đứa trẻ và nổi cáu với cả tôi. Tôi bắt đầu rơi vào trạng thái trầm cảm với ý nghĩ, chồng không hiểu mình, anh ý không hề cảm thông cho sự mệt mỏi của mình… Và những ý nghĩ tồi tệ bắt đầu hiện lên trong đầu tôi ngày càng rõ ràng hơn. Tôi không thích cái cảm giác mệt mỏi khi phải mang thai, tôi không thích bộ dạng xấu xí sau khi sinh con, và tôi càng không thích cái cảm giác chẳng thể đi đâu vì ở nhà còn vài đứa trẻ đang chờ. Ý nghĩ ấy ngày một lún sâu hơn và nó dường như đang nhấn chìm tôi trong một hố đen của tội lỗi.

 

Còn tiếp ...


Tôi sợ cái cảm giác đi họp lớp!
CÓ THỂ BẠN BỎ LỠ
TIN MỚI NHẤT