Tôi sợ cái cảm giác đi họp lớp!

Tôi sợ cái cảm giác đi họp lớp!

Tôi, một phụ nữ 35 tuổi, được coi thành đạt, tôi có một ông chồng và 2 cậu con kháu khỉnh. Đáng lẽ tôi phải rất tự hào mới đúng, nhưng không?  Mỗi lần có thông báo họp lớp, ban đầu tôi rất hứng khởi, sau dần tôi lại sợ hãi vô cùng.

Tài chính, địa vị, công việc hay tiền bạc tôi đều là một trong số người tốp đầu của lớp, điều đó chưa bao giờ thay đổi nên vô tình sinh ra tôi, một cô gái có lòng kiêu kì nhất định. Mỗi lần đi họp lớp, gặp cô bạn cùng học với mình ngày xưa, tôi như sững lại và tôi chợt thấy, mình nuối tiếc, vừa bỏ qua cái gì đó sao?

Cái giá của thành công ư!

Đứng cạnh cô bạn của tôi, nói hơi quá đáng, người ngoài nhìn vào nghĩ tôi hơn cô ấy 10 tuổi. Đúng là cô ấy không giỏi bằng tôi, cô ấy không thành đạt như tôi, nhưng cái cô ấy hơn tôi là tuổi trẻ. Khuôn mặt tôi, đó là sự thể hiện bao nhiêu cố gắng mong mỏi, mỗi nếp nhăn là sự khắc khoải cố gắng hơn của tôi trong công việc để lo cho gia đình bé nhỏ của mình. Nếp nhăn ở khóe mắt ấy, là sự thao thức nhiều đêm liền của tôi với chiến lược tung ra sản phẩm mới của công ty, nếp nhăn ở trán kia là trăn trở ứng tuyển vào vị trí giám đốc nhãn hàng, làn da sạm đen, bọng mắt kia là kiệt tác của stress, của sự suy nghĩ, sự cố gắng phát triển của tôi…Lâu dần, tôi già đi lúc nào không hay, và tôi quen gọi đó là cái giá của thành công!


Đến thời điểm này, tôi bỗng thấy cái giá ấy đắt quá! Tôi ước gì nếp nhăn ấy mờ đi, tôi ước gì tôi được trẻ lại. Đã lâu lắm rồi tôi bỏ bê tất cả mà quên dành cho chồng tôi một bữa tối ngọt ngào, lâu lắm rồi tôi chưa biết đi shoping, đi xem phim cùng bạn bè, tất cả đã lâu lắm rồi…

 

Tôi có thể trẻ lại?

Nếp nhăn ấy có thể mờ đi?

Tôi lại tự tin là chính tôi trong buổi họp lớp ấy!

Bạn có tin được không? 

Và tôi đã làm được điều đó!
 

Bây giờ tôi thấy tự tin hơn nhiều mỗi khi tiếp xúc với bạn bè, đặc biệt là trong buổi họp lớp ấy!

Bí quyết của tôi là đây ...


Lần đầu và những cảm xúc
CÓ THỂ BẠN BỎ LỠ
TIN MỚI NHẤT